Cập nhật lúc: 02:04:58 PM | 11/08/2020

Mùa hè ở Osage County (hoặc Tháng tám ở Osage County) là một bộ phim chính kịch-hài hước ra mắt vào năm 2013 của đạo diễn John Wells. Kịch bản được viết bởi Tracy Letts dựa trên chính tác phẩm cùng tên của ông và từng đoạt giải Pulitzer. Phim được sản xuất bởi George Clooney, Grant Heslov, Jean Doumanian và Steve Traxler.

August: Osage County là một bộ phim được làm dựa theo kịch bản sân khấu đã từng đoạt giải Tony và Pulitzer (Pulitzer là một trong những giải thưởng về báo chí và văn chương danh giá hàng đầu tại Mỹ) kể về câu chuyện của một gia đình có vẻ cũng bình thường như mọi gia đình người Mỹ nào khác ở vùng Oklahoma. Đây là một bộ phim dạng black-comedy, một thể loại phim hài có nội dung u tối với những chủ đề liên quan đến cái chết, bệnh tật, tệ nạn nhưng đều được nhìn vào theo khía cạnh châm biếm hài hước, cái hài xót xa, mỉa mai vào cuộc đời gay gắt đã lấy cạn nước mắt khiến những con người đó chẳng còn có thể khóc.
 
 
Ngay từ bối cảnh đầu tiên của phim đã có màu sắc mỉa mai về những con người chẳng ai muốn gặp ai nhưng bắt buộc phải trở về tổ ấm xưa cũ của họ lại là đám tang của một thành viên trong gia đình. Họ trở về vì nghĩa vụ phải thực hiện với người cha đã qua đời và người mẹ đang mang trong mình căn bệnh ung thư giai đoạn cuối như một lẽ tất nhiên nhưng dường như lại quá khó để đối mặt. Cũng giống như mọi cuộc gặp mặt gia đình nào thì những câu chuyện về kỉ niệm ấu thơ, những dự định về tương lai của từng người, những việc xảy ra trong khoảng thời gian xa cách được lôi ra nói, đây có lẽ chính là nỗi sợ mơ hồ của từng thành viên trong cái gia đình bé nhỏ ấy. Mỗi một câu chuyện được đề cập, mỗi kí ức hiện về và những bí mật được hé lộ dần dần trong phim chính là nỗi đau sâu kín mà họ đã và đang phải gánh chịu.
 
Violet Weston (Meryl Streep), nhân vật trung tâm của bộ phim, một người phụ nữ trung niên cục cằn và cay nghiệt, nghiện thuốc là nặng và luôn nhả khói như cái đầu máy xe lửa mặc kệ cái sự thật là bà có căn bệnh ung thư vòm họng. Khi người chồng, là một nhà thơ cũng nghiện rượu của bà qua đời, ba người con gái là Barbara (Julia Roberts), Ivy, Karen, và người em gái cùng đến để chăm sóc Violet thì phản ứng đầu tiên lại chính là khước từ bằng thái độ bỡn cợt và châm chích.
 
Những người phụ nữ đang mắc kẹt với chính cuộc đời mình, họ đã có những lúc vùng vẫy muốn thoát ra nhưng rồi bất lực buông xuôi và điều duy nhất họ cảm thấy mình có thể làm là trở nên cay nghiệt, xù lông lên để bảo vệ những phần yếu đuối nhất của con người mình khỏi cuộc sống, họ quên mất cách để thể hiện yêu thương với chính người thân trong gia đình, thay vì những quan tâm chia sẻ thì chỉ còn là những lời mỉa mai cay đắng, những lời cãi vã, chửi bới, có gì đau đớn hơn khi bạn không thể nói với người mình yêu quý những lời trìu mến mà ném vào mặt những người bạn không hề căm ghét những lời cay nghiệt sắc như dao. Họ thất vọng về bản thân rồi quay ra chán ngán cả những người xung quanh. Violet, Barbara đều đã từng là những người phụ nữ trẻ trung, xinh đẹp, cũng có những ước mơ hoài bão, nhưng rồi ở hiện tại khi đối mặt với nhau họ đau đớn vì cảm giác bất lực của bản thân và cảm thấy không thể làm gì cho người kia, hai người đâm ra mỉa mai cả giấc mơ hạnh phúc của Ivy, đứa con gái út và đứa em gái bé nhỏ của mình, mà cả 2 người đều thương yêu.
 
 
Bối cảnh chính của bộ phim được thực hiện trong căn nhà của Violet, còn ngoại cảnh thì phần lớn là những con đường nắng cháy bụi mù của tiểu bang Osage của Mỹ. Có lẽ để làm nổi bật nội dung thì đạo diễn và quay phim đã chọn một tông màu trầm, tối cho phim, những căn phòng thiếu ánh sáng và thường kéo rèm kín mít, tất nhiên đó là do nhân vật Violet bị bệnh và nghiện thuốc nặng nên chuyện một người bệnh sắp chết, nghiện ngập ghét ánh sáng là điều dễ hiểu nhưng mình nghĩ đó cũng là cách các nhà làm phim muốn đặc tả sự khép kín trong cách sống của những thành viên trong gia đình, họ khép chặt cách cửa trái tim với mọi người xung quanh và không còn tin vào ánh sáng ấm áp của hạnh phúc. Ánh sáng ngoài trời duy nhất người xem có thể thấy đó là ánh mặt trời gay gắt của vùng đất này, nếu quay ngoại cảnh thì quang cảnh khá là tiêu điều, khô cằn như chính tâm hồn và cuộc sống của các nhân vật trong phim vậy, tạo cho người xem một cảm giác bức bối, nghẹt thở. Nhưng có một phân cảnh khá đặc biệt là khi Little Charlie lén đánh đàn cho Ivy nghe thì mình lại thấy không khí căn phòng thay đổi hẳn, chỉ có một chiếc đèn bàn màu vàng nhỏ bé được mở lên nhưng làm màu sắc căn phòng biến đổi trở nên ấm cúng vô cùng, vẫn là những đồ nội thất của căn phòng đó nhưng bây giờ có cảm giác của một gia đình; ánh đèn dìu dịu làm sáng bừng khuôn mặt của hai nhân vật, mình có thể cảm nhận niềm vui và hạnh phúc trong ánh mắt của họ cho dù cả hai đang tự kiềm chế giấu diếm đi tình yêu của mình.
 
Gia đình đáng lẽ phải là nơi yên bình cuối cùng bạn có thể tìm về khi buồn bã, thì các nhân vật trong phim lại đang tìm mọi cách trốn chạy khỏi tổ ấm của mình, trốn chạy thực tại và những đau đớn họ không muốn phải đối mặt. Cả ba người con gái của Violet đều chọn những con đường riêng cho bản thân, cả ba đều chỉ hi vọng tìm cho mình một hạnh phúc nhỏ bé cho mình nhưng Barbara đang đối mặt với thất bại của hôn nhân, Karen trở thành cây tầm gửi vào đàn ông có tiền và Ivy thì lại phải gánh chịu những bất hạnh do sai lầm thế hệ trước để lại. Bộ phim có một cái kết mở, chẳng ai biết rồi những con người đó sẽ ra sao, sẽ sống tiếp như thế nào, tạo ra một cảm giác buồn và bứt rứt cho người xem, nhưng mình nghĩ đó là một cái kết hợp lý, vì có những chuyện không bao giờ có thể kết thúc trọn vẹn, và bạn chẳng biết phải làm sao để đặt cho nó một dấu chấm cuối cùng. Nhưng mình thật sự hi vọng Ivy và Little Charlie sẽ có được hạnh phúc, vì họ xứng đáng được vậy, cuộc đời và hạnh phúc của một con người không thể bị vùi dập vì những sai lầm và bất hạnh của những người khác được.
 
 
Meryl Streep đã có lời khen ngợi diễn xuất của Ben trong AOC là: “Trước đây thì tôi chưa từng gặp mặt Benedict bao giờ, nhưng anh ấy thực sự là một diễn viên tài năng và diễn xuất rất hay trong phim. Anh ấy thể hiện một vai diễn hoàn toàn khác với những nhân vật trước đây mà tôi từng được xem. Anh ấy thể hiện được cái yếu đuối, bị chà đạp và tổn thương, luôn hoang mang về bản thân, và anh ấy không khó khăn gì để hòa nhập với đại gia đình Oklahoma.” (bà là một người được biết đến với tính cách thẳng thắn và không bao giờ trả lời cho có lệ nên những lời khen dành cho anh chắc là thật tâm, không phải khen lấy lệ hay vì khách sáo đâu.) Khen nhiều thì nói bênh “gà nhà”, nhưng mà diễn xuất của Ben quả thật rất hay, không hề khoa trương, kiểu cách; giản dị và tiết chế đúng độ, tạo cho khán giả sự đồng cảm, xúc động chứ không phải là tình cảm ủy mị thương hại cho số phận bất hạnh của nhân vật. Nhân vật Little Charles của Ben chỉ xuất hiện ở ba cảnh phim, nhưng vai diễn đó giống như một làn gió nhẹ nhàng trong trẻo vụt qua trong một ngày hè nắng cháy.
 
 
Phim Mùa hè ở Osage County đã có trên hệ thống truyền hình MyTV và ứng dụng MyTV Net. Mời quý khán giả đón xem. 
- MyTV/Phim/Phim lẻ
- MyTV Net/Phim truyện/Tâm lý

Tin tức khác